Danh Sách Trang

22 thg 2, 2014

[Đọc truyện] Tru Tiên 2 - Tiêu Đỉnh - Chương 9

Trước đại đường của Vương gia bảo, ánh nắng chiếu xuống đình viện rộng rãi vẫn rực rỡ tươi đẹp như cũ, những tia nắng ấm áp khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái, thế nhưng ở trong đại đường lúc này nhiệt độ hình như đang hạ xuống cực thấp, cho dù có rất nhiều người đứng bên trong nhưng không khí im lặng lạnh lẽo tỏa ra vẫn làm cho tất cả như đông cứng.

[Đọc truyện] Tru Tiên 2 - Tiêu Đỉnh - Chương 8

Trong đại đường, gia chủ Vương gia Vương Thụy Vũ cùng Lâm Kinh Vũ, Minh Dương Đạo Nhân ngồi cùng nhau, bên cạnh người ông ta còn có tâm phúc Nam Thạch Hầu, Vương Tông Cảnh thì đang đứng phía dưới, im lặng không nói. Hiện tại, Vương Hồng dẫn đường tới nơi xong cũng đã lui ra, bất quá tại đình viện bên ngoài đại đường vẫn tụ tập không ít người, đám thiếu niên Nam Sơn cũng ở trong số đó, lúc này mặt ai cũng chưa hết vẻ kinh ngạc, không ngừng to nhỏ bàn luận điều gì đó, thi thoảng lại ngóng về hướng bên trong đại đường.

[Đọc truyện] Tru Tiên 2 - Tiêu Đỉnh - Chương 7

Trảm Long Kiếm ngân lên nhè nhẹ, lấp lóe ánh xanh lóa mắt giữa bóng tối, thậm chí ngay cả Thương Tùng đứng phía trước Lâm Kinh Vũ mặt cũng được từng làn u quang ấy rọi thành màu xanh lục nhạt.

Thương Tùng thản nhiên nhìn Lâm Kinh Vũ, tiếp theo ánh mắt rơi xuống trên thân Trảm Long Kiếm giây lát rồi lại chầm chậm nhìn về kẻ đã từng là đệ tử của mình. Sau đó y bật cười, giọng nói nửa như thương cảm, nửa như hân hoan: “Ngươi quả nhiên không khiến ta thất vọng.”

[Đọc truyện] Tru Tiên 2 - Tiêu Đỉnh - Chương 6

Trong núi thời gian chẳng biết tới ngày tháng, chỉ thấy vật đổi sao dời, mặt trời mọc rồi lặn, nháy mắt đã ba năm trôi qua.

Cách trung thổ rất xa, nơi non cùng thủy tận, tại một chỗ thần bí trong khu rừng rậm rạp nguyên thủy của Thập Vạn Đại Sơn, cổ thụ cao chọc trời, lá ken dày đặc, những tia nắng vụn từ bên trên xuyên qua kẽ lá rớt xuống lốm đốm, điểm sáng cả mảng rừng tĩnh lặng.

Tất cả tựa như rất yên tĩnh, ngay cả tiếng gió cũng không có, thi thoảng từ tít trên ngọn cây vọng xuống một vài tiếng chim hót mới khiến cả khu rừng có thêm một chút sinh khí. Một lúc sau, con chim đó hình như cũng mỏi không còn hót nữa. Từ đằng xa tít sâu trong rừng chậm rãi vọng lại một vài tiếng gầm trầm đục kèm theo một chuỗi những âm thanh “lách ca lách cách”, âm thanh vọng tới tựa như đang từ xa tiến lại gần, từ nhỏ hóa thành to, từ chậm rãi trở thành gấp rút.